Vì sao dự án này tồn tại
MySelf Project được sinh ra từ một nhận ra đơn giản nhưng không dễ chịu: rất nhiều điều mà chúng ta gọi là học tập ngày nay không còn thật sự giúp con người trở nên ý thức hơn, hiện diện hơn hay trọn vẹn hơn.
Quá thường xuyên, giáo dục trở thành sự trình diễn, so sánh, áp lực và nỗi sợ — sợ sai, sợ mình không đủ tốt, sợ không phù hợp với điều người khác mong đợi.
Nỗi sợ ấy có thể được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, lớn dần như một quả cầu tuyết được tạo nên từ xấu hổ, giận dữ, cạnh tranh và sự xa cách.
Nhưng nó có thể được dừng lại. Chậm rãi, kiên nhẫn, nó có thể được làm tan ra.
Điểm khởi đầu là sự chú tâm
Điều thiếu vắng cấp thiết nhất mà tôi thấy ở con người không phải là trí thông minh. Mà là sự chú tâm.
Khi ta không hiện diện, cuộc sống đi qua ta trong sự hiểu lầm hoặc không được nhận ra. Ta nghe nhưng không thật sự lắng nghe. Ta nhìn nhưng không thật sự thấy. Ta phản ứng trước khi hiểu.
Từ đó, giao tiếp trở nên méo mó, các mối quan hệ căng thẳng hơn, và xung đột bên trong lớn dần.
Với tôi, sự chú tâm là điểm khởi đầu của mọi thứ. Không có chú tâm, không có giáo dục thật sự. Không có hiện diện, không có chuyển hóa thật sự.
Tự giáo dục như một lối thoát
Trọng tâm của MySelf Project là tự giáo dục — không phải giáo dục như sự tích lũy, trình diễn, hay cuộc đua để được công nhận.
Tự giáo dục bắt đầu bằng một sự thật khiêm nhường: chúng ta đang học trong từng khoảnh khắc của đời mình, dù có muốn hay không.
Mỗi mối quan hệ, xung đột, khuôn mẫu lặp lại, nỗi sợ, khoảng lặng và thất vọng đều mang theo thông tin. Cuộc sống có cách đưa những bài học của ta trở lại vùng chú ý, cho đến khi ta sẵn sàng nhìn thấy chúng.
Tự giáo dục nghĩa là trở nên ý thức về quá trình ấy: dừng lại, thấy điều gì thật sự thuộc về ta và điều gì không, buông bớt gánh nặng không cần thiết, rồi bước tiếp với nhiều sáng rõ, nhẹ nhàng và chính trực hơn.
Dự án này tồn tại để làm gì
MySelf Project dành cho những người cảm thấy rằng có điều gì đó thiết yếu đã bị đánh mất — trong giáo dục, công việc, các mối quan hệ, xã hội hoặc trong chính họ.
Nó không ở đây để đưa thêm một chiếc mặt nạ, một công thức, hay một khẩu hiệu truyền cảm hứng. Nó ở đây để giúp ta trở về với điều chân thật.
Ở đây, giáo dục không tách rời khỏi đời sống. Suy ngẫm không tách rời khỏi hành động. Sự phát triển cá nhân không tách rời khỏi trách nhiệm với thế giới mà chúng ta cùng nhau tạo nên.
Tôi là ai trong công việc này
Tôi không đến đây như một người có tất cả câu trả lời.
Tôi không phải là một bậc thầy, một chuyên gia biết hết, hay người sở hữu một chân lý tuyệt đối. Tôi là một người tìm kiếm — một người đã đi qua nhiều trải nghiệm rất khác nhau, đã ngã và đứng dậy, đã nhận và cho đi, đã đặt câu hỏi và xây dựng lại.
Tôi tin vào con người. Tôi tin vào nhân loại. Và tôi tin rằng bên dưới nỗi sợ, tiếng ồn, đau đớn và sự điều kiện hóa, vẫn còn một điều gì đó sâu sắc đáng để tin cậy.
Vai trò của tôi là đưa ra một con đường trong nhiều con đường: con đường mà tôi có thể nhìn thấy, có thể bước đi bằng sự chân thành, và có thể đặt vào không gian chung để người khác khám phá.
Câu hỏi
Thế giới được định hình mỗi ngày bởi cách chúng ta nhìn, nói, chọn lựa, dạy, lắng nghe, làm việc và liên hệ với nhau.
Nỗ lực để làm cho nó nhân bản hơn hay kém nhân bản hơn thường là như nhau.
Vậy câu hỏi là: chúng ta đang chọn tạo ra điều gì?
Liên hệ
Nếu điều gì đó ở đây chạm đến bạn, hãy gửi một tin nhắn. Bạn không cần phải có mọi câu trả lời trước khi bắt đầu.